hotline đặt hàng: 0938221100

Chúc Mừng Ngày Thầy Thuốc Việt Nam 27/02/2016

27/02/2016  08:35

Trong một dịp tình cờ đọc qua lời những dòng tâm sự của BS Phương. Tập thể nhân viên Hồng Thiện Mỹ chúng tôi với mong muốn được ĐỒNG CẢM được CHIA SẺ cùng Quý Anh Chị Khách hàng thân thiết của mình, nên chúng tôi đã xây dựng một clip ngắn, với mong muốn lớn nhất được nói lên lời TRI ÂN những người THẦY THUỐC đã chọn và dấn thân vào ngành y khoa, mà Hồng Thiện Mỹ có cơ duyên được đồng hành trong suốt 16 năm qua và trong chặng đường sắp tới.

 


LẮNG NGHE TÂM SỰ CỦA MỘT BÁC SĨ:

Chăm sóc thì cần TÌNH THƯƠNG và sự ÂN CẦN, còn cứu chữa thì đòi hỏi LÝ TRÍ tỉnh táo. Công chúng luôn tán dương sự ÂN CẦN đầy tình cảm trong chăm sóc, nhưng mấy ai hiểu được khía cạnh lý tính LẠNH LÙNG  khi cứu chữa. Và con người y khoa, không phải khi nào cũng duy trì được sự cân bằng cần thiết giữa LÝ TÍNHCẢM TÍNH  khi hành nghề.

HAI CÁCH NHÌN TRÁI NGƯỢC:
S là một đồng nghiệp trẻ của tôi. Cậu ấy thông minh, lễ phép, lại chịu khó đọc sách. Đàn em như vậy, ai mà không thương? Nên tôi đã dành hết sức mình để kèm cặp S, với tình huynh đệ mang tính truyền thống của ngành Y. S sẽ là một thầy thuốc tài năng, nếu cậu ta không có một khuyết điểm chết người: nhạy cảm thái quá! Cậu ta run bần bật khi chọc dò tuỷ sống, vã mồ hôi như tắm (và như... bệnh nhân) khi khám một ca nặng, thậm chí rươm rướm nước mắt khi thấy bệnh nhân đau quằn quại. Do đó, mặc dù quý gã đàn em thông minh, hiếu học, không ít đàn anh đã gắt gỏng, quát tháo S trong những đêm trực Bệnh viện. Dưới mắt đàn anh S là một thầy thuốc “gà mờ” vì đã để quá nhiều cảm xúc chi phối việc hành nghề của mình. Ngược lại, nhiều bệnh nhân và gia đình của họ không ngớt lời khen ngợi S như một thầy thuốc trẻ, giàu y đức và “không vô cảm”, biết chia sẻ nỗi đau của đồng loại. Không ai biết, trong cái sự tình cảm của bác sĩ S luôn luôn tiềm ẩn nhiều nguy cơ và rủi ro nghề nghiệp.

BỆNH VIỆN ĐÂU PHẢI SÂN KHẤU:
Những lời căn dặn được viết trong một giáo trình nhi khoa của Đại học Y Johns Hopkins: “Khi bệnh nhân của mình ra đi, không một người thầy thuốc nào không cảm thấy đau buồn. Nhưng nhiệm vụ tiên quyết của người thầy thuốc là phải gác nỗi đau buồn của bản thân lại, cho đến khi những nhu cầu của gia đình và bệnh nhân đã được giải quyết!”. Lời căn dặn đó, quả thực đã làm cho y khoa trở thành một nghề tuy đẹp đẽ, nhưng vô cùng khó nhọc. Một cách chuyên nghiệp, sinh viên y khoa phải được huấn luyện để biết KIỀM CHẾ CẢM XÚC, không để cảm xúc chi phối khi hành nghề. Một bác sĩ lành nghề sẽ không hốt hoảng, không run rẩy, không hớt hơ hớt hải, không phí thời gian ân cần... khi bệnh nhân trở nặng. Người bác sĩ đó phải TỈNH TÁO, thậm chí LẠNH LÙNG để nhanh chóng giải bài toán cấp cứu trong đầu mình, càng nhanh càng tốt. Không có chỗ cho cảm xúc ở đây! Càng nhiều cảm xúc chi phối, con người đang thoi thóp trước mặt càng ít có cơ may được cứu sống. Những thầy thuốc lâu năm đều biết rõ sự lúng túng, rối trí của bản thân khi trực tiếp cứu chữa cho chính người thân của mình.

Tiếc thay, đôi khi sự tỉnh táo nghề nghiệp tối cần thiết đó lại bị ném đá dưới hai từ “VÔ CẢM”. Ít người hiểu rằng, nghĩa vụ cao nhất của người thầy thuốc vẫn là CỨU CHỮA hơn là biểu lộ cảm xúc. Bệnh viện không phải là sân khấu, nên cách biểu lộ cảm xúc của người thầy thuốc đôi khi không phù hợp với lòng mong đợi của công chúng.

Trích: BS Lê Đình Phương

  Hồng Thiện Mỹ


Trang 1 / 3 1 2 3 »